东风齐着力 忆别峰修竹为冰雪摧折

明代 王夫之
一片绿云,千条寒玉,亭亭孤上,非想有情天。记得雨馀残照,趁啼禽即栗横肩。 迎眸处,捎云垂露,袅娜芉眠。谁道别、经年怨湘妃不语,我见犹怜。 鲸波吞岭,欲遣变桑田。魆地一声去也,挽不住、环佩珊然。 空想像,纸窗清影,淡写之玄。
piàn 绿 yún   qiān tiáo hán   tíng tíng shàng   fēi xiǎng yǒu qíng tiān de cán zhào chèn   qín héng jiān    
yíng móu chù   shāo yún chuí   niǎo nuó gān mián shuí dào bié jīng nián yuàn xiāng fēi jiàn   yóu lián      
jīng tūn lǐng   qiǎn biàn sāng tián shēng wǎn   zhù huán pèi shān rán      
kōng xiǎng xiàng   zhǐ chuāng qīng yǐng   dàn xiě zhī xuán