东方有一士

宋代 冯时行
东方有一士,不见心忡忡。 尺璧未足多,夙好良所同。 永怀不能寐,揽衣出房栊。 遥夜未渠央,取琴和秋虫。 岂无时世交,掣肘不相容。
dōng fāng yǒu shì   jiàn xīn chōng chōng  
chǐ wèi duō   hǎo liáng suǒ tóng  
yǒng huái 怀 néng mèi   lǎn chū fáng lóng  
yáo wèi yāng   qín qiū chóng  
shí shì jiāo   chè zhǒu xiāng róng