东方朔

宋代 王安石
平原狂先生,隐翳世上尘。 材多不可数,射覆亦绝伦。 谈辞最诙怪,发口如有神。 以此得亲幸,赐予颇不贫。 金玉本光莹,泥沙岂能堙。 时时一悟主,惊动汉庭臣。 不肯下儿童,敢言诋平津。 何知夷与惠,空复忤时人。
píng yuán kuáng xiān sheng   yǐn shì shàng chén
cái duō shǔ   shè jué lún
tán zuì huī guài   kǒu yǒu shén
qīn xìng   pín
jīn běn guāng yíng   shā néng yīn
shí shí zhǔ   jīng dòng hàn tíng chén
kěn xià ér tóng   gǎn yán píng jīn
zhī huì   kōng shí rén