洞底石间得枯木一株花叶咸无而枝干峭拔扣之铿然有声因成鄙

宋代 朱晞颜
天教海若效珍祥,不与千林春竞芳。掷地遗音清戛玉,凌云直干凛凝霜。 谁浮鲸海星槎到,犹带蟾宫月桂香。冶叶浮花埽除尽,坚高直欲共天长。
tiān jiào hǎi ruò xiào zhēn xiáng   qiān lín chūn jìng fāng zhì yīn qīng jiá líng   yún zhí gàn lǐn níng shuāng    
shuí jīng hǎi xīng chá dào   yóu dài chán gōng yuè guì xiāng huā sào chú jǐn jiān   gāo zhí gòng tiān cháng