洞底石間得枯木一株花葉咸無而枝幹峭拔扣之鏗然有聲因成鄙

宋代 朱晞顏
天教海若效珍祥,不與千林春競芳。擲地遺音清戛玉,凌雲直干凜凝霜。 誰浮鯨海星槎到,猶帶蟾宮月桂香。冶葉浮花埽除盡,堅高直欲共天長。
tiān jiào hǎi ruò xiào zhēn xiáng   qiān lín chūn jìng fāng zhì yīn qīng jiá líng   yún zhí gàn lǐn níng shuāng    
shuí jīng hǎi xīng chá dào   yóu dài chán gōng yuè guì xiāng huā sào chú jǐn jiān   gāo zhí gòng tiān cháng