东川清丝寄鲁冀州戏赠

宋代 苏轼
鹅溪清丝清如冰,上有千岁交枝藤。 藤生谷底饱风雪,岁晚忽作龙蛇升。 嗟我虽为老侍従,骨寒只爱布与缯。 床头锦衾未还客,坐觉芒刺在背膺。 岂如髯卿晚乃贵,福禄正似川方增。 醉中倒著紫绮裘,下有半臂出缥绫。 封题不敢妄裁剪,刀尺自有佳人能。 遥知千骑出清晓,积雪未放游尘兴。 白须红带柳丝下,老弱空巷人相登。 但放奇纹出领袖,吾髯虽老无人憎。
é qīng qīng bīng   shàng yǒu qiān suì jiāo zhī téng  
téng shēng bǎo fēng xuě   suì wǎn zuò lóng shé shēng  
jiē suī wèi lǎo shì cóng   hán zhǐ ài zēng  
chuáng tóu jǐn qīn wèi hái   zuò jué máng zài bèi yīng  
rán qīng wǎn nǎi guì   zhèng shì chuān fāng zēng  
zuì zhōng dǎo zhù qiú   xià yǒu bàn chū piāo líng  
fēng gǎn wàng cái jiǎn   dāo chǐ yǒu jiā rén néng  
yáo zhī qiān chū qīng xiǎo   xuě wèi fàng yóu chén xīng  
bái hóng dài liǔ xià   lǎo ruò kōng xiàng rén xiàng dēng  
dàn fàng wén chū lǐng xiù   rán suī lǎo rén zēng