东禅寺
古寺幽深带碧川,坐来清昼永于年。虚堂市远人声断,小砌风微树影圆。
笔砚更偿閒里债,茗薰聊结静中缘。落花啼鸟春如许,却诵新诗忆遇贤。
gǔ
古
sì
寺
yōu
幽
shēn
深
dài
带
bì
碧
chuān
川
,
zuò
坐
lái
来
qīng
清
zhòu
昼
yǒng
永
yú
于
nián
年
xū
。
táng
虚
shì
堂
yuǎn
市
rén
远
shēng
人
duàn
声
xiǎo
断
,
qì
小
fēng
砌
wēi
风
shù
微
yǐng
树
yuán
影
圆
。
bǐ
笔
yàn
砚
gèng
更
cháng
偿
xián
閒
lǐ
里
zhài
债
,
míng
茗
xūn
薰
liáo
聊
jié
结
jìng
静
zhōng
中
yuán
缘
luò
。
huā
落
tí
花
niǎo
啼
chūn
鸟
rú
春
xǔ
如
què
许
,
sòng
却
xīn
诵
shī
新
yì
诗
yù
忆
xián
遇
贤
。