丁香结

清代 陈洵
残鴂辞芳,冷蝉偎叶,霜讯乍回鸳绮。正语纱烟细,步素袜、淡月微窥庭际。 泛红流艳尽,宫词怨、旧笛漫倚。邮亭风紧,永夜傍枕、都无新意。 还是。放望眼高歌,又落词人暗泪。影烛尘流,音桐爨咽,断零衣袂。 闲梦惊转故国,到处登临地。知销魂无数,何况尊前镜底。
cán jué fāng   lěng chán wēi   shuāng xùn zhà huí yuān zhèng shā yān   dàn yuè wēi kuī tíng      
fàn hóng liú yàn jǐn   gōng yuàn jiù màn yóu tíng fēng jǐn yǒng   bàng zhěn dōu xīn        
hái shì fàng wàng yǎn gāo yòu   luò rén àn lèi yǐng zhú chén liú yīn tóng   cuàn yàn duàn líng   mèi      
xián mèng jīng zhuǎn guó   dào chù dēng lín zhī xiāo hún shù   kuàng zūn qián jìng