丁香結

清代 陳洵
殘鴂辭芳,冷蟬偎葉,霜訊乍回鴛綺。正語紗煙細,步素襪、淡月微窺庭際。 泛紅流艷盡,宮詞怨、舊笛漫倚。郵亭風緊,永夜傍枕、都無新意。 還是。放望眼高歌,又落詞人暗淚。影燭塵流,音桐爨咽,斷零衣袂。 閒夢驚轉故國,到處登臨地。知銷魂無數,何況尊前鏡底。
cán jué fāng   lěng chán wēi   shuāng xùn zhà huí yuān zhèng shā yān   dàn yuè wēi kuī tíng      
fàn hóng liú yàn jǐn   gōng yuàn jiù màn yóu tíng fēng jǐn yǒng   bàng zhěn dōu xīn        
hái shì fàng wàng yǎn gāo yòu   luò rén àn lèi yǐng zhú chén liú yīn tóng   cuàn yàn duàn líng   mèi      
xián mèng jīng zhuǎn guó   dào chù dēng lín zhī xiāo hún shù   kuàng zūn qián jìng