定武兰亭真本歌

明代 王世贞
髭龙蜕骨咸阳陌,玉匣千秋閟神迹。天怜墨派不欲湮,为扫中山一片石。 乐论黄庭总非故,褚临冯拓知难敌。隆准虽称高帝裔,赤符自许真人获。 面面看来俱是态,头头勘罢无凡格。似从天骨见风流,小展骥群争辟易。 世人耳观论肥瘦,飞燕阿环俱国色。一字能开八法先,分身立作诸家式。 陈家老叟似北禅,赵吴兴乞不可得。几三百年落余手,更数千本谁其匹。 玉躞金题岂增贵,连城照乘难为直。野夫黯澹一办香,相携去访山阴宅。
lóng tuì xián yáng   xiá qiān qiū shén tiān lián pài yān wèi   sǎo zhōng shān piàn shí    
lùn huáng tíng zǒng fēi   chǔ lín féng tuò zhī nán lóng zhǔn suī chēng gāo chì   zhēn rén huò    
miàn miàn kàn lái shì tài   tóu tóu kān fán shì cóng tiān jiàn fēng liú xiǎo   zhǎn qún zhēng    
shì rén ěr guān lùn féi shòu   fēi yàn ā huán guó néng kāi xiān fēn   shēn zuò zhū jiā shì    
chén jiā lǎo sǒu shì běi chán   zhào xīng sān bǎi nián luò shǒu gèng   shù qiān běn shuí    
xiè jīn zēng guì   lián chéng zhào chéng nán wéi zhí àn dàn bàn xiāng xiāng   xié fǎng shān 访 yīn zhái