定武蘭亭真本歌

明代 王世貞
髭龍蛻骨咸陽陌,玉匣千秋閟神跡。天憐墨派不欲湮,為掃中山一片石。 樂論黃庭總非故,褚臨馮拓知難敵。隆準雖稱高帝裔,赤符自許真人獲。 面面看來俱是態,頭頭勘罷無凡格。似從天骨見風流,小展驥群爭辟易。 世人耳觀論肥瘦,飛燕阿環俱國色。一字能開八法先,分身立作諸家式。 陳家老叟似北禪,趙吳興乞不可得。幾三百年落余手,更數千本誰其匹。 玉躞金題豈增貴,連城照乘難為直。野夫黯澹一辦香,相攜去訪山陰宅。
lóng tuì xián yáng   xiá qiān qiū shén tiān lián pài yān wèi   sǎo zhōng shān piàn shí    
lùn huáng tíng zǒng fēi   chǔ lín féng tuò zhī nán lóng zhǔn suī chēng gāo chì   zhēn rén huò    
miàn miàn kàn lái shì tài   tóu tóu kān fán shì cóng tiān jiàn fēng liú xiǎo   zhǎn qún zhēng    
shì rén ěr guān lùn féi shòu   fēi yàn ā huán guó néng kāi xiān fēn   shēn zuò zhū jiā shì    
chén jiā lǎo sǒu shì běi chán   zhào xīng sān bǎi nián luò shǒu gèng   shù qiān běn shuí    
xiè jīn zēng guì   lián chéng zhào chéng nán wéi zhí àn dàn bàn xiāng xiāng   xié fǎng shān yīn zhái