丁巳九月梦与范季沾同登北潭之临芳亭觉而作诗记其事以示范

宋代 蔡松年
高陵五六松,潭水涵清阴。白鸟如避世,巢居得幽深。 杂花眩青红,苦节方森森。何人作虚亭,想像云栖心。 我梦涉陈迹,君亦同登临。相与定嘉名,洗去花草淫。 看云抚修碧,夕景低遥岑。风林淡秋月,霜枝鸣玉琴。 两意谁识之,好处烦幽寻。閒居志则同,岁月能骎骎。 时无陶彭泽,此曲难知音。亭前有奇石,迁流失山林。 顾亦如我曹,鬓发风沙㑴。小儿重外物,列屋享千金。 区区心甚长,因循困华簪。忽焉事大谬,危机恐难任。 平生下泽车,斯言吾所钦。志士愿不辱,俗情便孔壬。 自喜迹犹浅,凫雁容浮沉。泥行自萧散,世路皆崎嵚。 此邦真可老,城郭环清浔。结庐与君俱,开写平生襟。 里巷日还往,杖屦行讴吟。还寻梦游处,无忘神所箴。
gāo líng liù sōng   tán shuǐ hán qīng yīn bái niǎo shì   cháo yōu shēn
huā xuàn qīng hóng   jié fāng sēn sēn rén zuò tíng   xiǎng xiàng yún xīn
mèng shè chén   jūn tóng dēng lín xiāng dìng jiā míng   huā cǎo yín
kàn yún xiū   jǐng yáo cén fēng lín dàn qiū yuè   shuāng zhī míng qín
liǎng shuí shí zhī   hǎo chù fán yōu xún xián zhì tóng   suì yuè néng qīn qīn
shí táo péng   nán zhī yīn tíng qián yǒu shí   qiān liú shī shān lín
cáo   bìn fēng shā 㑴。 xiǎo ér zhòng wài   liè xiǎng qiān jīn
xīn shén zhǎng   yīn xún kùn huá zān yān shì miù   wēi kǒng nán rèn
píng shēng xià chē   yán suǒ qīn zhì shì yuàn   qíng biàn 便 kǒng rén
yóu qiǎn   yàn róng chén xíng xiāo sàn   shì jiē qīn
bāng zhēn lǎo   chéng guō huán qīng xún jié jūn   kāi xiě píng shēng jīn
xiàng hái wǎng   zhàng xíng ōu yín hái xún mèng yóu chù   wàng shén suǒ zhēn