顶破二山诗

宋代 苏舜钦
此邑有顶山,下潜子母虬。其子去为雨,以救乡人忧。 前擘穷峰开,化出百丈湫。后因号破山,致祠献庶羞。 岁来省其母,风雹六月秋。烟云腾蹋去,不复经月留。 邑民赖其灵,虽旱岁有收。因成两佛宇,幽邃号胜游。 涧泉走鸾车,松桂拥石楼。夜堂人噤渗,阴壁风飕飗。 近年返暴雨,颇亦伤田畴。老农务祈祷,梵呗日不休。 常为释徒利,乃作生民雠。呜呼二虬者,其说何悠悠。
yǒu dǐng shān   xià qián qiú zi wèi   jiù xiāng rén yōu
qián bāi qióng fēng kāi   huà chū bǎi zhàng jiǎo hòu yīn hào shān   zhì xiàn shù xiū
suì lái shěng   fēng báo liù yuè qiū yān yún téng   jīng yuè liú
mín lài líng   suī hàn suì yǒu shōu yīn chéng liǎng   yōu suì hào shèng yóu
jiàn quán zǒu luán chē   sōng guì yōng shí lóu táng rén jìn shèn   yīn fēng sōu liú
jìn nián fǎn bào   shāng tián chóu lǎo nóng dǎo   fàn bài xiū
cháng wèi shì   nǎi zuò shēng mín chóu èr qiú zhě   shuō yōu yōu