定惠院寓居月夜偶出

宋代 苏轼
幽人无事不出门,偶逐东风转良夜。 参差玉宇飞木末,缭绕香烟来月下。 江云有态清自媚,竹露无声浩如泻。 已惊弱柳万丝垂,尚有残梅一枝亚。 清诗独吟还自和,白酒已尽谁能借。 不辞青春忽忽过,但恐欢意年年谢。 自知醉耳爱松风,会拣霜林结茅舍。 浮浮大甑长炊玉,溜溜小槽如压蔗。 饮中真味老更浓,醉里狂言醒可怕。 但当谢客对妻子,倒冠落佩従嘲骂。
yōu rén shì chū mén   ǒu zhú dōng fēng zhuǎn liáng  
cēn fēi   liáo rào xiāng yān lái yuè xià  
jiāng yún yǒu tài qīng mèi   zhú shēng hào xiè  
jīng ruò liǔ wàn chuí   shàng yǒu cán méi zhī  
qīng shī yín hái   bái jiǔ jǐn shuí néng jiè  
qīng chūn guò   dàn kǒng huān nián nián xiè  
zhī zuì ěr ài sōng fēng   huì jiǎn shuāng lín jié máo shè  
zèng zhǎng chuī   liū liū xiǎo cáo zhè  
yǐn zhōng zhēn wèi lǎo gēng nóng   zuì kuáng yán xǐng  
dàn dāng xiè duì   dǎo guān luò pèi cóng cháo