定风波·常羡人间琢玉郎

宋代 苏轼
常羡人间琢玉郎, 天应乞与点酥娘。 自作清歌传皓齿, 风起,雪飞炎海变清凉。 万里归来年愈少, 微笑,笑时犹带岭梅香。 试问岭南应不好? 却道:此心安处是吾乡。
cháng xiàn rén jiān zhuó láng  
tiān yìng diǎn niáng
zuò qīng chuán hào chǐ 齿  
fēng   xuě fēi yán hǎi biàn qīng liáng
wàn guī lái nián shǎo  
wēi xiào   xiào shí yóu dài lǐng méi xiāng
shì wèn lǐng nán yīng hǎo  
què dào   xīn ān chǔ shì xiāng