定風波·常羨人間琢玉郎

宋代 蘇軾
常羨人間琢玉郎, 天應乞與點酥娘。 自作清歌傳皓齒, 風起,雪飛炎海變清涼。 萬里歸來年愈少, 微笑,笑時猶帶嶺梅香。 試問嶺南應不好? 卻道:此心安處是吾鄉。
cháng xiàn rén jiān zhuó láng  
tiān yìng diǎn niáng
zuò qīng chuán hào chǐ  
fēng   xuě fēi yán hǎi biàn qīng liáng
wàn guī lái nián shǎo  
wēi xiào   xiào shí yóu dài lǐng méi xiāng
shì wèn lǐng nán yīng hǎo  
què dào   xīn ān chǔ shì xiāng