翟节妇诗

元代 刘因
兵尘浩无际,烈女难自全。妇人无九首,志欲不二天。 燕山翟氏女,既嫁夫防边。一朝闻死事,健妇增慨然。 生有如此夫,早寡非所怜。求尸白刃中,负土家山前。 事去哀益深,义尽身可捐。无儿欲何为?所依惟黄泉。 乡邻救引决,烈日丹衷悬。谁办节孝翁,重赋睢阳贤。 我昨过其乡,山水犹清妍。闻风发如竹,飘萧动疏烟。 千年吟诗台,峨峨太宁巅。为招冯太师,和我节妇篇。
bīng chén hào   liè nán quán rén jiǔ shǒu   zhì èr tiān
yān shān shì   jià fáng biān zhāo wén shì   jiàn zēng kǎi rán
shēng yǒu   zǎo guǎ fēi suǒ lián qiú shī bái rèn zhōng   jiā shān qián
shì āi shēn   jǐn shēn juān ér wéi   suǒ wéi huáng quán
xiāng lín jiù yǐn jué   liè dān zhōng xuán shuí bàn jié xiào wēng   zhòng suī yáng xián
zuó guò xiāng   shān shuǐ yóu qīng yán wén fēng zhú   piāo xiāo dòng shū yān
qiān nián yín shī tái   é é tài níng diān wèi zhāo féng tài shī   jié piān