叠韵和霞举并视颖叔 其一

清代 谢章铤
野草撑白骨,悲风送寒花。天意贱刍狗,物变催虫沙。 谁怜孤凤骞,翻为二鸟嗟。扪心兀自热,揽发惊已华。 哆口说名山,千秋能几家。路鬼或揶揄,村童方咿哑。 劳筋积尘土,槃涧愧烟霞。
cǎo chēng bái   bēi fēng sòng hán huā tiān jiàn chú gǒu   biàn cuī chóng shā    
shuí lián fèng qiān   fān wèi èr niǎo jiē mén xīn lǎn   jīng huá    
chǐ kǒu shuō míng shān   qiān qiū néng jiā guǐ huò cūn   tóng fāng    
láo jīn chén   pán jiàn kuì yān xiá