疊韻和霞舉並視穎叔 其一

清代 謝章鋌
野草撐白骨,悲風送寒花。天意賤芻狗,物變催蟲沙。 誰憐孤鳳騫,翻為二鳥嗟。捫心兀自熱,攬發驚已華。 哆口說名山,千秋能幾家。路鬼或揶揄,村童方咿啞。 勞筋積塵土,槃澗愧煙霞。
cǎo chēng bái   bēi fēng sòng hán huā tiān jiàn chú gǒu   biàn cuī chóng shā    
shuí lián fèng qiān   fān wèi èr niǎo jiē mén xīn lǎn   jīng huá    
chǐ kǒu shuō míng shān   qiān qiū néng jiā guǐ huò cūn   tóng fāng    
láo jīn chén   pán jiàn kuì yān xiá