蝶恋花

明代 刘基
白水茫茫烟渺渺,原野高低,触处生芳草。草绿花红人自老,有情争似无情好。 丧乱馀身欢意少,肠断江山,不肯留残照。门掩黄昏寒料峭,角声吹起双栖鸟。
bái shuǐ máng máng yān miǎo miǎo   yuán gāo   chù chù shēng fāng cǎo cǎo huā 绿 hóng rén lǎo yǒu   qíng zhēng qíng hǎo    
sāng luàn shēn huān shǎo   cháng duàn jiāng shān   kěn liú cán zhào mén yǎn huáng hūn hán liào qiào jiǎo   shēng chuī shuāng niǎo