貂裘换酒

宋代 胡斗南
一碧无情树。悄无声、半庭月色,影筛无数。客底青春容易掷,落尽桐花几许。 便吻血、啼干何补。空抱无穷家国恨,莫柳丝、能绾游踪驻。 怎不识,早归去。 去年为尔寻归路。觉留连、他乡虽适,终非吾土。今日故园春正好,闭户奈无乐趣。 还道是、浪游堪据。满地干戈行不得,更鹧鸪、啼到声声苦。 谁伴我,觅归处。
qíng shù qiāo shēng bàn tíng yuè yǐng shāi   shù qīng chūn róng zhì luò jǐn tóng   huā        
biàn 便 wěn xuè gàn kōng bào qióng jiā guó hèn liǔ   néng wǎn yóu zōng zhù        
zěn shí   zǎo guī  
nián wéi ěr xún guī jué liú lián xiāng suī shì zhōng fēi   jīn yuán chūn zhèng hǎo nài          
hái dào shì làng yóu kān mǎn gān xíng gèng zhè   dào shēng shēng        
shuí bàn   guī chǔ