殿中杨监见示张旭草书图

唐代 杜甫
斯人已云亡,草圣秘难得。及兹烦见示,满目一凄恻。 悲风生微绡,万里起古色。锵锵鸣玉动,落落群松直。 连山蟠其间,溟涨与笔力。有练实先书,临池真尽墨。 俊拔为之主,暮年思转极。未知张王后,谁并百代则。 呜呼东吴精,逸气感清识。杨公拂箧笥,舒卷忘寝食。 念昔挥毫端,不独观酒德。
rén yún wáng   cǎo shèng nán de fán jiàn shì   mǎn
bēi fēng shēng wēi xiāo   wàn qiāng qiāng míng dòng   luò luò qún sōng zhí
lián shān pán jiān   míng zhǎng yǒu liàn shí xiān shū   lín chí zhēn jǐn
jùn wèi zhī zhǔ   nián zhuǎn wèi zhī zhāng wáng hòu   shuí bìng bǎi dài
dōng jīng   gǎn qīng shí yáng gōng qiè   shū juàn wàng qǐn shí
niàn huī háo duān   guān jiǔ