殿中楊監見示張旭草書圖

唐代 杜甫
斯人已雲亡,草聖秘難得。及茲煩見示,滿目一悽惻。 悲風生微綃,萬里起古色。鏘鏘鳴玉動,落落群松直。 連山蟠其間,溟漲與筆力。有練實先書,臨池真盡墨。 俊拔為之主,暮年思轉極。未知張王后,誰並百代則。 嗚呼東吳精,逸氣感清識。楊公拂篋笥,舒捲忘寢食。 念昔揮毫端,不獨觀酒德。
rén yún wáng   cǎo shèng nán de fán jiàn shì   mǎn 滿
bēi fēng shēng wēi xiāo   wàn qiāng qiāng míng dòng   luò luò qún sōng zhí
lián shān pán jiān   míng zhǎng yǒu liàn shí xiān shū   lín chí zhēn jǐn
jùn wèi zhī zhǔ   nián zhuǎn wèi zhī zhāng wáng hòu   shuí bìng bǎi dài
dōng jīng   gǎn qīng shí yáng gōng qiè   shū juàn wàng qǐn shí
niàn huī háo duān   guān jiǔ