点绛唇

宋代 蔡伸
绿萼冰花,数枝清影横疏牖。玉肌清瘦。夜久轻寒透。 忍使孤芳,攀折他人手。人归后。断肠回首。只有香盈袖。
绿 è bīng huā   shù zhī qīng yǐng héng shū yǒu qīng shòu jiǔ qīng hán tòu
rěn shǐ 使 fāng   pān zhé rén shǒu rén guī hòu duàn cháng huí shǒu zhǐ yǒu xiāng yíng xiù