德友惠竹栽甚富而又得佳篇既种复喜雨次韵谢之

宋代 许及之
嗜酒爱风竹,种竹涓日醉。小园窘边幅,杂芳纷位置。 此君何可无,野卉辟之易。亩许得滋旷,千个栽不翅。 故人虽借居,爱竹有幽致。肯割钟山青,分植容成地。 移来天亦喜,凉生雨兼值。既免躬抱瓮,何惜亲阅视。 飒爽已可人,能同听秋思。
shì jiǔ ài fēng zhú   zhǒng zhú juān zuì xiǎo yuán jiǒng biān   fāng fēn wèi zhi    
jūn   huì zhī kuàng qiān   zāi chì    
rén suī jiè   ài zhú yǒu yōu zhì kěn zhōng shān qīng fēn   zhí róng chéng    
lái tiān   liáng shēng jiān zhí miǎn gōng bào wèng   qīn yuè shì    
shuǎng rén   néng tóng tīng qiū