得延之书书尾戏答

宋代 李之仪
齿豁童头老可憎,艰难相值历何曾。吹箫问渡愧未达,终有心头一点蝇。
chǐ 齿 huō tóng tóu lǎo zēng   jiān nán xiāng zhí zēng chuī xiāo wèn kuì wèi   zhōng yǒu xīn tóu diǎn yíng