得延之書書尾戲答

宋代 李之儀
齒豁童頭老可憎,艱難相值歷何曾。吹簫問渡愧未達,終有心頭一點蠅。
chǐ huō tóng tóu lǎo zēng   jiān nán xiāng zhí zēng chuī xiāo wèn kuì wèi   zhōng yǒu xīn tóu diǎn yíng