德秀和诗意似有激而云因次韵复之

宋代 欧阳澈
困踣红尘未偶时,醉吟风月且忘机。囊空不羡千金璧,道在何惭百结衣。 洗垢任他腾口谤,养恬尤觉道心微。孙阳一顾盐车骥,超逸方惊动中规。
kùn hóng chén wèi ǒu shí   zuì yín fēng yuè qiě wàng náng kōng xiàn qiān jīn dào   zài cán bǎi jié    
gòu rèn téng kǒu bàng   yǎng tián yóu jué dào xīn wēi sūn yáng yán chē chāo   fāng jīng dòng zhōng guī