德秀和詩意似有激而雲因次韻復之

宋代 歐陽澈
困踣紅塵未偶時,醉吟風月且忘機。囊空不羨千金璧,道在何慚百結衣。 洗垢任他騰口謗,養恬尤覺道心微。孫陽一顧鹽車驥,超逸方驚動中規。
kùn hóng chén wèi ǒu shí   zuì yín fēng yuè qiě wàng náng kōng xiàn qiān jīn dào   zài cán bǎi jié    
gòu rèn téng kǒu bàng   yǎng tián yóu jué dào xīn wēi sūn yáng yán chē chāo   fāng jīng dòng zhōng guī