得所亲广州书

宋代 陆游
音信连年恨不闻,书来细读却消魂。 人稀野店山魈语,路僻蛮村荔子繁。 毒草自摇春寂寂,瘴云不动昼昏昏。 此生相见应无日,且置清愁近一樽。
yīn xìn lián nián hèn wén   shū lái què xiāo hún  
rén diàn shān xiāo   mán cūn fán  
cǎo yáo chūn   zhàng yún dòng zhòu hūn hūn  
shēng xiàng jiàn yīng   qiě zhì qīng chóu jìn zūn