登舟将适汉阳

唐代 杜甫
春宅弃汝去,秋帆催客归。庭蔬尚在眼,浦浪已吹衣。 生理飘荡拙,有心迟暮违。中原戎马盛,远道素书稀。 塞雁与时集,樯乌终岁飞。鹿门自此往,永息汉阴机。
chūn zhái   qiū fān cuī guī tíng shū shàng zài yǎn   làng chuī
shēng piāo dàng zhuō   yǒu xīn chí wéi zhōng yuán róng shèng   yuǎn dào shū
sāi yàn shí   qiáng zhōng suì fēi 鹿 mén wǎng   yǒng hàn yīn