登舟將適漢陽

唐代 杜甫
春宅棄汝去,秋帆催客歸。庭蔬尚在眼,浦浪已吹衣。 生理飄蕩拙,有心遲暮違。中原戎馬盛,遠道素書稀。 塞雁與時集,檣烏終歲飛。鹿門自此往,永息漢陰機。
chūn zhái   qiū fān cuī guī tíng shū shàng zài yǎn   làng chuī
shēng piāo dàng zhuō   yǒu xīn chí wéi zhōng yuán róng shèng   yuǎn dào shū
sāi yàn shí   qiáng zhōng suì fēi 鹿 mén wǎng   yǒng hàn yīn