登钟山

宋代 张榘
登高得胜游,暂喜尘鞅脱。 林深鸟声微,石兀马足滑。 一笑立高寒,双明渺遐阔。 酒酣百虑消,世事等毫末。
dēng gāo shèng yóu   zàn chén yāng tuō  
lín shēn niǎo shēng wēi   shí huá  
xiào gāo hán   shuāng míng miǎo xiá kuò  
jiǔ hān bǎi xiāo   shì shì děng háo