登终南山拟古诗

隋代 胡师耽
结庐终南山,西北望帝京。烟霞乱鸟道,劣见长安城。 宫雉互相映,双阙云间生。钟鼓沸阊阖,笳管咽承明。 朱阁临槐路,紫盖飞纵横。望望未极已,瓮牖秋风惊。 岩岫草木黄,飞雁遗寒声。坠叶积幽径,繁露垂荒庭。 瓮中酒新熟,涧谷寒虫鸣。且对一壶酒,安知世间名。 寄言朝市客,同君乐太平。
jié zhōng nán shān   西 běi wàng jīng yān xiá luàn niǎo dào   liè jiàn cháng ān chéng
gōng zhì xiāng yìng   shuāng quē yún jiān shēng zhōng fèi chāng   jiā guǎn yàn chéng míng
zhū lín huái   gài fēi zòng héng wàng wàng wèi   wèng yǒu qiū fēng jīng
yán xiù cǎo huáng   fēi yàn hán shēng zhuì yōu jìng   fán chuí huāng tíng
wèng zhōng jiǔ xīn shú   jiàn hán chóng míng qiě duì jiǔ   ān zhī shì jiān míng
yán cháo shì   tóng jūn tài píng