登云峰二三子咏歌以从欣然成谣二首 其一

明代 王守仁
淳气日凋薄,邹鲁亡真承。世儒倡臆说,愚瞽相因仍。 晚途益沦溺,手援吾不能。弃之入烟霞,高历云峰层。 开茅傍虎穴,结屋依岩僧。岂曰事高尚?庶免无予憎。 好鸟求其侣,嘤嘤林间鸣。而我在空谷,焉得无良朋? 飘飘二三子,春服来从行。咏歌见真性,逍遥无俗情。 各勉希圣志,毋为尘所萦。
chún diāo báo   zōu wáng zhēn chéng shì chàng shuō   xiāng yīn réng    
wǎn lún   shǒu yuán néng zhī yān xiá gāo   yún fēng céng    
kāi máo bàng xué   jié yán sēng yuē shì gāo shàng shù   miǎn zēng    
hǎo niǎo qiú   yīng yīng lín jiān míng ér zài kōng yān   liáng péng    
piāo piāo èr sān   chūn lái cóng xíng yǒng jiàn zhēn xìng xiāo   yáo qíng    
miǎn shèng zhì   wèi chén suǒ yíng