登岳

宋代 李简
三峰突兀与天齐,天门未到劳攀跻。层层石磴出林杪,萦回百折青云梯。 盘石暂憩舒清眺,涧壑风来号万窍。水声俄在树梢头,疑有于菟天外啸。 向晓才登日观峰,手披云雾开鸿濛。火轮欲上海波赤,金霞翻动苍龙宫。 黄河一线几千里,吴越山川真地底。为数齐州九点青,更将伏槛窥东溟。 李白不遇安期生,安得羽翼飞蓬瀛。
sān fēng tiān   tiān mén wèi dào láo pān céng céng shí dèng chū lín miǎo   yíng huí bǎi zhé qīng yún
pán shí zàn shū qīng tiào   jiàn fēng lái hào wàn qiào shuǐ shēng é zài shù shāo tóu   yǒu tiān wài xiào
xiàng xiǎo cái dēng guān fēng   shǒu yún kāi hóng 鸿 méng huǒ lún shàng hǎi chì   jīn xiá fān dòng cāng lóng gōng
huáng xiàn 线 qiān   yuè shān chuān zhēn wéi shù zhōu jiǔ diǎn qīng   gèng jiāng kǎn kuī dōng míng
bái ān shēng   ān fēi péng yíng