登岳

宋代 李簡
三峰突兀與天齊,天門未到勞攀躋。層層石磴出林杪,縈迴百折青雲梯。 盤石暫憩舒清眺,澗壑風來號萬竅。水聲俄在樹梢頭,疑有於菟天外嘯。 向曉才登日觀峰,手披雲霧開鴻濛。火輪欲上海波赤,金霞翻動蒼龍宮。 黃河一線幾千里,吳越山川真地底。為數齊州九點青,更將伏檻窺東溟。 李白不遇安期生,安得羽翼飛蓬瀛。
sān fēng tiān   tiān mén wèi dào láo pān céng céng shí dèng chū lín miǎo   yíng huí bǎi zhé qīng yún
pán shí zàn shū qīng tiào   jiàn fēng lái hào wàn qiào shuǐ shēng é zài shù shāo tóu   yǒu tiān wài xiào
xiàng xiǎo cái dēng guān fēng   shǒu yún kāi hóng méng huǒ lún shàng hǎi chì   jīn xiá fān dòng cāng lóng gōng
huáng xiàn qiān   yuè shān chuān zhēn wéi shù zhōu jiǔ diǎn qīng   gèng jiāng kǎn kuī dōng míng
bái ān shēng   ān fēi péng yíng