登西楼

宋代 王安石
楼影侵云百尺斜,行人楼上忆天涯。 情多自悔登临数,目极应惊怅望赊。 一曲平芜连古树,半分残日带明霞。 潘郎何用悲秋色,只此伤春发已华。
lóu yǐng qīn yún bǎi chǐ xié   xíng rén lóu shàng tiān  
qíng duō huǐ dēng lín shù   yīng jīng chàng wàng shē  
píng lián shù   bàn fēn cán dài míng xiá  
pān láng yòng bēi qiū   zhī shāng chūn huá