登滕王阁
高阁冯空浩荡开,当时遗迹几荒苔。烟含晚市悠悠见,沙带澄潭渺渺回。
此日登临分壮气,百年沦落忆雄材。可怜万古神交意,日暮荒凉一叹哀。
gāo
高
gé
阁
féng
冯
kōng
空
hào
浩
dàng
荡
kāi
开
,
dāng
当
shí
时
yí
遗
jì
迹
jǐ
几
huāng
荒
tái
苔
yān
。
hán
烟
wǎn
含
shì
晚
yōu
市
yōu
悠
jiàn
悠
shā
见
,
dài
沙
chéng
带
tán
澄
miǎo
潭
miǎo
渺
huí
渺
回
。
cǐ
此
rì
日
dēng
登
lín
临
fēn
分
zhuàng
壮
qì
气
,
bǎi
百
nián
年
lún
沦
luò
落
yì
忆
xióng
雄
cái
材
kě
。
lián
可
wàn
怜
gǔ
万
shén
古
jiāo
神
yì
交
rì
意
,
mù
日
huāng
暮
liáng
荒
yī
凉
tàn
一
āi
叹
哀
。