登太行绝顶 其二

清代 魏源
一石亘千里,石上森万峰。羊肠绕其西,孟门峙其东。 凛然长黑云,我行入其中。崩崖划大谷,飞瀑裂鸿蒙。 诸山听指挥,趋侍何鞠恭。关塞肘腋扼,郡邑尻脽从。 昂头赴东海,三月脊犹穹。绝顶竟砥平,万马屯崇墉。 宜乎紫团参,自古王气钟。到此身骤贵,宇宙蟠心胸。 承平无险要,怀古来悲风。
shí gèn qiān   shí shàng sēn wàn fēng yáng cháng rào 西   mèng mén zhì dōng
lǐn rán zhǎng hēi yún   xíng zhōng bēng huà   fēi liè hóng 鸿 méng
zhū shān tīng zhǐ huī   shì gōng guān sài zhǒu è   jùn kāo shuí cóng
áng tóu dōng hǎi   sān yuè yóu qióng jué dǐng jìng píng   wàn tún chóng yōng
tuán cān   wáng zhōng dào shēn zhòu guì   zhòu pán xīn xiōng
chéng píng xiǎn yào   huái 怀 lái bēi fēng