登太行絕頂 其二

清代 魏源
一石亘千里,石上森萬峰。羊腸繞其西,孟門峙其東。 凜然長黑雲,我行入其中。崩崖劃大谷,飛瀑裂鴻蒙。 諸山聽指揮,趨侍何鞠恭。關塞肘腋扼,郡邑尻脽從。 昂頭赴東海,三月脊猶穹。絕頂竟砥平,萬馬屯崇墉。 宜乎紫團參,自古王氣鍾。到此身驟貴,宇宙蟠心胸。 承平無險要,懷古來悲風。
shí gèn qiān   shí shàng sēn wàn fēng yáng cháng rào 西   mèng mén zhì dōng
lǐn rán zhǎng hēi yún   xíng zhōng bēng huà   fēi liè hóng méng
zhū shān tīng zhǐ huī   shì gōng guān sài zhǒu è   jùn kāo shuí cóng
áng tóu dōng hǎi   sān yuè yóu qióng jué dǐng jìng píng   wàn tún chóng yōng
tuán cān   wáng zhōng dào shēn zhòu guì   zhòu pán xīn xiōng
chéng píng xiǎn yào   huái lái bēi fēng