登泰山五首 其二

明代 王守仁
天门何崔嵬,下见青云浮。泱漭绝人世,迥豁高天秋。 暝色从地起,夜宿天上楼。天鸡鸣半夜,日出东海头。 隐约蓬壶树,缥缈扶桑洲。浩歌落青冥,遗响入沧流。 唐虞变楚汉,灭没如风沤。藐矣鹤山仙,秦皇岂堪求? 金砂费日月,颓颜竟难留。吾意在庞古,冷然驭凉飕。 相期广成子,太虚显遨游。枯槁向岩谷,黄绮不足俦。
tiān mén cuī wéi   xià jiàn qīng yún yāng mǎng jué rén shì jiǒng   huō gāo tiān qiū    
míng cóng   宿 tiān shàng lóu tiān míng bàn   chū dōng hǎi tóu    
yǐn yuē péng shù   piāo miǎo sāng zhōu hào luò qīng míng   xiǎng cāng liú    
táng biàn chǔ hàn   miè fēng ōu miǎo shān xiān qín   huáng kān qiú    
jīn shā fèi yuè   tuí yán jìng nán liú zài páng lěng   rán liáng sōu    
xiāng guǎng 广 chéng   tài xiǎn áo yóu gǎo xiàng yán huáng   chóu