登泰山五首 其二

明代 王守仁
天門何崔嵬,下見青雲浮。泱漭絕人世,迥豁高天秋。 暝色從地起,夜宿天上樓。天雞鳴半夜,日出東海頭。 隱約蓬壺樹,縹緲扶桑洲。浩歌落青冥,遺響入滄流。 唐虞變楚漢,滅沒如風漚。藐矣鶴山仙,秦皇豈堪求? 金砂費日月,頹顏竟難留。吾意在龐古,冷然馭涼颼。 相期廣成子,太虛顯遨遊。枯槁向岩谷,黃綺不足儔。
tiān mén cuī wéi   xià jiàn qīng yún yāng mǎng jué rén shì jiǒng   huō gāo tiān qiū    
míng cóng   宿 tiān shàng lóu tiān míng bàn   chū dōng hǎi tóu    
yǐn yuē péng shù   piāo miǎo sāng zhōu hào luò qīng míng   xiǎng cāng liú    
táng biàn chǔ hàn   miè fēng ōu miǎo shān xiān qín   huáng kān qiú    
jīn shā fèi yuè   tuí yán jìng nán liú zài páng lěng   rán liáng sōu    
xiāng guǎng chéng   tài xiǎn áo yóu gǎo xiàng yán huáng   chóu