登四望亭观雪

宋代 李曾伯
踏雪一登城上亭,山川草木亦精神。 不知四面孰为水,但般俱是春风绿。 此际全然许和气,於中何处有纤尘。 我来谩啜茶儿去,疑是神仙境界人。
xuě dēng chéng shàng tíng   shān chuān cǎo jīng shén
zhī miàn shú wèi shuǐ   dàn bān shì chūn fēng 绿
quán rán   zhōng chǔ yǒu xiān chén
lái mán chuài chá ér   shì shén xiān jìng jiè rén