登首阳山谒夷齐庙

唐代 李颀
古人已不见,乔木竟谁过。寂寞首阳山,白云空复多。 苍苔归地骨,皓首采薇歌。毕命无怨色,成仁其若何。 我来入遗庙,时候微清和。落日吊山鬼,回风吹女萝。 石崖向西豁,引领望黄河。千里一飞鸟,孤光东逝波。 驱车层城路,惆怅此岩阿。
rén jiàn   qiáo jìng shuí guò shǒu yáng shān   bái yún kōng duō
cāng tái guī   hào shǒu cǎi wēi mìng yuàn   chéng rén ruò
lái miào   shí hou wēi qīng luò diào shān guǐ   huí fēng chuī luó
shí xiàng 西 huō   yǐn lǐng wàng huáng qiān fēi niǎo   guāng dōng shì
chē céng chéng   chóu chàng yán ē