登清凉寺后西塞山亭四首 其一

明代 顾璘
霄汉秋高烟雾开,旧京西望一登台。皇居迥映钟陵起,海水遥吞鹊镇来。 半岭颠风频落帽,孤亭斜日更衔杯。乾坤转盻皆陈迹,况复浮生白发催。
xiāo hàn qiū gāo yān kāi   jiù jīng 西 wàng dēng tái huáng jiǒng yìng zhōng líng   hǎi shuǐ yáo tūn què zhèn lái
bàn lǐng diān fēng pín luò mào   tíng xié gèng xián bēi qián kūn zhuǎn jiē chén   kuàng shēng bái cuī