登清涼寺後西塞山亭四首 其一

明代 顧璘
霄漢秋高煙霧開,舊京西望一登台。皇居迥映鍾陵起,海水遙吞鵲鎮來。 半嶺顛風頻落帽,孤亭斜日更銜杯。乾坤轉盻皆陳跡,況復浮生白髮催。
xiāo hàn qiū gāo yān kāi   jiù jīng 西 wàng dēng tái huáng jiǒng yìng zhōng líng   hǎi shuǐ yáo tūn què zhèn lái
bàn lǐng diān fēng pín luò mào   tíng xié gèng xián bēi qián kūn zhuǎn jiē chén   kuàng shēng bái cuī