登谯楼

宋代 章甫
老大心虽懒,登临眼尚明。 水流春后暖,楼迥晚来晴。 翔集鸠无数,归飞雁一鸣。 阑干成独倚,愁绝莫云平。
lǎo xīn suī lǎn   dēng lín yǎn shàng míng  
shuǐ liú chūn hòu nuǎn   lóu jiǒng wǎn lái qíng  
xiáng jiū shù   guī fēi yàn míng  
lán gān chéng   chóu jué yún píng