登缥缈峰

明代 王鏊
仄径盘空艰复艰,快哉七十二孱颜。星辰可摘九天上,吴粤平分一水间。 日转林梢看鸟背,烟横谷口辨人寰。居然自可小天下,谁道吴中无泰山。
jìng pán kōng jiān jiān   kuài zāi shí èr chán yán xīng chén zhāi jiǔ tiān shàng   yuè píng fēn shuǐ jiān    
zhuǎn lín shāo kàn niǎo bèi   yān héng kǒu biàn rén huán rán xiǎo tiān xià shuí   dào zhōng tài shān