登縹緲峰

明代 王鏊
仄徑盤空艱復艱,快哉七十二孱顏。星辰可摘九天上,吳粵平分一水間。 日轉林梢看鳥背,煙橫谷口辨人寰。居然自可小天下,誰道吳中無泰山。
jìng pán kōng jiān jiān   kuài zāi shí èr chán yán xīng chén zhāi jiǔ tiān shàng   yuè píng fēn shuǐ jiān    
zhuǎn lín shāo kàn niǎo bèi   yān héng kǒu biàn rén huán rán xiǎo tiān xià shuí   dào zhōng tài shān